Hachishakusamanghĩa là “Cao 8 Feet” (khoảng 2.5m). Nó xuất hiện trong hình dáng của một người đàn bà rất to lớn với tạo nên âm thanh hao “Po… Po… Po…” bằng giọng trầm, giống lũ ông.Có bạn nói, nó trông như một người thanh nữ già xanh rì trong cỗ kimono, bạn khác nói nó là 1 trong những cô bé vào tấm vải liệm white. Chỉ gồm một điểm không thể khác là độ cao cùng âm thanh hao nó tạo ra. Bất cứ đọng ai nhìn thấy Ha hi mọi được ấn định sẽ bị tiêu diệt sau vài ba ngày


*

Ông bà tôi sống sống Nhật Bản. Hè nào thì cũng vậy, cha mẹ tôi đưa tôi đến đó thăm ông bà. Họ sinh sống ở một ngôi làng mạc bé dại với có 1 chiếc Sảnh sau Khủng. Tôi thích chơi sống đó vào ngày hè. Khi tôi mang đến khu vực, các cụ luôn đón tiếp tôi một giải pháp đon đả. Tôi là đứa con cháu tốt nhất của mình, vày vậy họ luôn nuông chiều chiều tôi.

Bạn đang xem: Bà kẹ ở nhật bản

Lần cuối tôi thấy chúng ta là vào mùa hè lúc tôi 8 tuổi.

Nhỏng hay lệ, cha mẹ tôi đặt một chuyến cất cánh cho Nhật cùng công ty chúng tôi đi xe cộ trường đoản cú trường bay cho công ty ông bà tôi. Họ khôn cùng vui thấy lúc tôi cùng gồm sản phẩm lô đa số món vàng bé dại nhằm Tặng tôi. Bố chị em tôi mong tất cả thời gian một mình cần sau vài ngày, bọn họ đi du lịch mang đến 1 vùng không giống nghỉ ngơi Nhật, để tôi lại mang đến các cụ chăm lo.

Một ngày nọ, tôi đã chơi làm việc sân, ông bà tôi ở trong phòng. Đó là một ngày htrằn nực nội cùng tôi nằm xuống kho bãi cỏ để ngơi nghỉ. Tôi chú ý các đám mây cùng tận thưởng cảm giác của không ít tia nắng mềm mại của khía cạnh ttránh cùng làn gió dịu. Lúc tôi chuẩn bị vực dậy, tôi nghe một giờ đồng hồ cồn lạ:

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Tôi do dự nó là gì cùng thiệt khó để vạc hiện nó từ bỏ đâu tới. Nó y hệt như ai kia sẽ lẩm bẩm 1 mình với bọn họ chỉ nói “Po… Po… Po…” liên tục với cùng 1 giọng phái nam trầm.

Tôi quan sát xung quanh, núm tìm ra địa điểm vạc ra giờ hễ và rồi bắt gặp sản phẩm công nghệ gì đấy trên đỉnh sản phẩm rào cuối sân. Nó là một cái mũ rơm. Nó không nằm tại sản phẩm rào, nó sinh sống sau mặt hàng rào. Đó là chỗ âm thanh khô vạc ra

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Sau kia, loại nón bước đầu di chuyển, như thể ai kia sẽ nhóm nó.

Chiếc mũ tạm dừng tại 1 khu vực hở trên mặt hàng rào và tôi bắt gặp một khuôn phương diện. Đó là 1 bạn thiếu phụ. Nhưng sản phẩm rào siêu cao… cho 8 feet (khoảng 2 mét rưỡi).

Tôi ngạc nhiên thấy lúc một người thiếu phụ cao những điều đó, tôi nghĩ cô ấy sẽ đi cà khêu hay một loại giày cao gót lớn tưởng như thế nào kia. Sau kia, cô ấy bước tiếp với mất tích cùng tiếng động lạ.

Hoang có, tôi lấn sân vào bên. Ông bà tôi vẫn uống tthẩm tra vào bếp. Tôi ngồi xuống với kể mang lại chúng ta điều gì sẽ xảy ra. Họ không thực sự sự lưu ý đến tôi, cho đến Khi tôi kể lại giờ đồng hồ động kì dị đó

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Ngay Khi tôi nói tới, họ nhanh chóng đông cứng. Bà tôi trợn tròn mắt và đậy mồm bằng tay thủ công. Mặt ông tôi trnghỉ ngơi đề nghị rất là cực kỳ nghiêm trọng rồi ông chũm lấy cánh tay tôi.

“Cthị xã này vô cùng quan trọng đặc biệt.” ông nói cùng với giọng nóng tính “Cháu cần nói thiết yếu xác… cô ta cao bao nhiêu?”

“Ngang bởi mặt hàng rào trong sân” tôi đáp lại, bước đầu Cảm Xúc hại.

Ông tôi hỏi tôi tới tấp những câu hỏi

“Cô ta ở đâu? Từ bao giờ? Cô ta có tác dụng gì? Cô ta nhận thấy con cháu chưa?”

Tôi núm vấn đáp toàn bộ những câu hỏi. Ông thốt nhiên nhiên chạy ra hiên chạy và Điện thoại tư vấn Smartphone. Tôi tất yêu nghe ông nói hầu hết gì. Tôi nhìn bà tôi với nhận thấy bà sẽ run.

Ông tôi quay trở về chống cùng bảo bà tôi.

“Tôi cần ra phía bên ngoài một lát, bà ở đây cùng với thằng bé bỏng, đừng rời đôi mắt khỏi nó một giây."

“Cthị trấn gì vẫn xẩy ra hả ông?” tôi khóc.

Ông chú ý tôi cùng với vẻ đau khổ “Cháu đã biết thành Hachishakusama thích”.

Cùng với đó, ông vội ra bên ngoài, lên xe pháo và đi mất. Tôi tảo ra bà và hỏi:

“Hachishakusama là ai?”

“Đừng lo lắng!”, bà trả lời tôi với giọng run run “Ông đã có tác dụng điều nào đấy, con cháu không cần phải lo.”

Trong cơ hội ngồi lo ngại trong phòng bếp, bà giải thích mang lại tôi. Bà nói rằng trước đó có một trang bị nguy nan ám khoanh vùng này, bọn họ Điện thoại tư vấn nó là “Hachishakusama” vì chưng chiều cao của nó. Trong giờ Nhật “Hachishakusama” tức là “Cao 8 Feet” (khoảng 2.5m).

Nó lộ diện trong dáng vẻ của một bạn thiếu phụ rất lớn và tạo nên âm thanh hao “Po… Po… Po…” bằng giọng trầm, giống như đàn ông. Nó lộ diện không giống nhau tí đỉnh, dựa vào ai nhận thấy nó. Có bạn nói, nó trông nhỏng một bạn thiếu phụ già xanh rớt trong cỗ kimono, fan khác nói nó là một trong cô bé vào tnóng vải liệm white. Chỉ có một điểm không còn khác là chiều cao và âm thanh hao nó tạo nên.

Rất lâu rồi, nó bị những thầy tu bắt giữ lại cùng bọn họ định nhốt nó vào một gò đổ nát sinh sống ngoại trừ ngôi làng mạc. Họ dùng 4 tượng phật thần linc nhỏ dại tên “Jizos” đặt tại 4 phương Đông, Tây, Nam, Bắc của địa điểm đó để ngăn uống không cho nó rất có thể đi khỏi kia. Nó thoát được bằng một biện pháp nào đó.

Nó xuất hiện thêm lần cuối 15 thời gian trước. Bà tôi bảo bất kể ai nhận thấy Ha hi phần đa được ấn định vẫn bị tiêu diệt sau vài ngày.

Tất cả phần lớn thiệt điên rồ khiến tôi đo đắn yêu cầu tin vào trang bị gì.

Khi ông về đơn vị, có một tín đồ đàn bà đi cùng. Bà tự ra mắt là “K-san” và gửi tôi một mẩu giấy nhỏ nhàu nát cùng nói:

“Cầm rước cùng duy trì mang nó”.

Rồi, bà ta cùng ông lên công ty có tác dụng gì đấy, tôi ngơi nghỉ lại cùng với bà tôi trong khu nhà bếp một lần nữa.

Tôi phải đi dọn dẹp và sắp xếp. Bà tôi đi theo vào phòng tắm giặt và không cho tôi tạm dừng hoạt động. Tôi cảm giác thật sự bối rối bởi tất cả số đông sản phẩm công nghệ này.

Sau một dịp, ông và K-san gửi tôi lên đơn vị cùng chuyển tôi vào phòng để ngủ. Cửa sổ được quấn giấy báo được viết hồ hết kí từ bỏ cổ bên trên kia. Có 4 dòng âu nhỏ dại đựng muối nghỉ ngơi 4 góc phòng và một tượng phật bé dại đặt tại thân phòng trên một chiếc hộp mộc nhỏ dại. Và bao gồm cả một chiếc xô blue color nphân tử.

“Cái xô để triển khai gì?” tôi hỏi.

“Để cháu đi lau chùi vào đấy” ông trả lời.

K-san đặt tôi ngồi xuống giường và nói

“Sớm thôi, khía cạnh ttránh sẽ lặn, chính vì vậy nghe mang đến kĩ đây. Cháu buộc phải ở trong nhà này cho sáng mai. Cháu không được ra bên ngoài vào bất cứ ngôi trường đúng theo như thế nào mang lại 7 giờ chiếu sáng mai. Ông bà cháu sẽ không Điện thoại tư vấn hay thủ thỉ cùng với con cháu cho đến thời gian đó. Nhớ kĩ, ko được tránh chống bởi bất kể lí vày gì. Ta sẽ mang lại phụ huynh con cháu biết cthị xã gì vẫn xảy ra.”

Bà ta nói với cùng 1 giọng nghiêm trọng khiến cho tôi chỉ biết gật đầu.

“Cháu phải nghe theo những hướng dẫn của K-san” ông bảo tôi “với không khi nào được rời mảnh giấy mà lại bà ấy gửi. Nếu có chuyện gì xẩy ra, hay nguyện cầu Phật. Và nhớ khóa cửa ngõ Lúc chúng ta ra ngoài.”

Họ ra đi hiên chạy dài và sau khi kính chào, tôi tạm dừng hoạt động phòng ngủ cá nhân cùng khóa lại. Tôi nhảy TV với vậy xem, nhưng mà tôi vượt lo ngại, tôi cảm thấy lo phạt ốm. Bà khiến cho tôi blặng bim với cơm nạm, nhưng lại tôi chẳng thể ăn nổi. Tôi cảm giác nhỏng bị cầm tù, cảm thấy suy sụp với sợ. Tôi ở xuống chóng với hóng. Tôi thà hiếp đi cơ hội như thế nào ngần ngừ.

Lúc tôi thức giấc giấc, thì vẫn hơn 1 giờ tạo sáng rồi. Bất thình lình, tôi phân biệt rằng cái gì đấy vẫn gõ gõ vào hành lang cửa số "Tap, tap..."

Tôi thấy từ vào mặt huyết tan ra và tim tôi dừng một nhịp. Tôi liều mạng vắt bình thản lại, tự nói với bản thân rằng chỉ là gió sẽ đùa giỡn hoặc chỉ với mấy cành lá. Tôi msống tiếng TV to lên nhằm lấn át giờ đồng hồ gõ ấy. Cuối cùng, nó cũng xong xuôi.

Đó là khi tôi nghe thấy ông tôi hotline tôi.

"Cháu ổn chứ?" ông hỏi

"Nếu cháu ngơi nghỉ đó một mình mà thấy sợ hãi, ông hoàn toàn có thể cho tới thai bạn cùng cháu."

Tôi mỉm cười cợt cùng chạy qua nhằm xuất hiện, tuy nhiên sau đó, bước đi tôi tạm dừng. Toàn thân tôi nổi cả da kê. Giọng thì kiểu như của ông, tuy vậy lừng chừng sao lại thấy không giống khác. Tôi lưỡng lự là đồ vật gi, mà lại tôi chỉ biết...

"Cháu vẫn làm những gì thế?" Ông hỏi.

"Cháu có thể Open được rồi đó."

Tôi liếc quan sát sang trọng bên trái cùng xương cột sống của tôi nóng sốt. Muối vào chén đang dần gửi lịch sự màu đen.

Tôi xích lui thoát khỏi loại cửa. Toàn thân tôi run rẩy vày sợ. Tôi quỳ xuống trước tượng phật phật cùng chũm mảnh giấy domain authority thiệt chặt. Tôi tuyệt vọng van nài giúp sức.

"Xin hãy cứu bé khỏi Hachishakusama", tôi rên rỉ.

Rồi sau đó, tôi nghe thấy các giọng nói từ bên cạnh cửa:

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Cánh cửa lại gõ tiếp. Tôi đã quá qua sốt ruột và cúi đầu trước bức tượng, nửa khóc, nửa cầu nguyện cho tới không còn tối. Muối vào cả 4 chén phần đông đang black hết.

Tôi chú ý loại đồng hồ. Đã 7 giờ đồng hồ 30 sáng sủa. Tôi cảnh giác mở cửa. Bà cùng K-san đứng phía bên ngoài vẫn chờ tôi. Lúc bà chú ý phương diện tôi, bà đã bật khóc.

"Bà mừng là con cháu vẫn tồn tại sống" - bà nói.

Tôi trở lại bậc thang và ngạc nhiên thấy lúc phụ huynh tôi đã ngồi vào nhà bếp. Ông tôi cho với bảo

"Nkhô giòn lên! Chúng ta bắt buộc đi đấy!"

Chúng tôi đi ra cửa thiết yếu với bao gồm một dòng xe pháo van color black lớn đang hóng lăn bánh. Vài người vào thôn đứng không tính, chỉ vào tôi cùng thủ thỉ "Cậu bé nhỏ kia đấy."

Cái xe cộ van kia bao gồm 9 địa điểm, chúng ta đặt tôi tức thì thân, 8 tín đồ bọn ông quây quanh ở kề bên. Bà K-san ngồi sống ghế ngồi lái xe pháo.

Người bên trái tôi, quan sát tôi cùng bảo rằng

"Cháu đã gặp yêu cầu băn khoăn. Crúc biết cháu hẳn khôn cùng lo. Chỉ yêu cầu giữ chất xám bình thản cùng nhắm mắt lại. Chúng ta chẳng thể bắt gặp, nhưng lại cháu thì hoàn toàn có thể. Đừng msống mắt cho đến khi họ ra khỏi đây bình yên."

Ông tôi lái xe vùng phía đằng trước, xe tía tôi đi theo sau. khi toàn bộ sẽ chuẩn bị, đoàn xe cộ nhỏ tuổi của công ty chúng tôi bước đầu lăn bánh. Chúng tôi đi muộn hơn, khoảng cỡ 20km/h, tất cả Lúc chậm rãi rộng. Một lát sau, K-san nói "Đây là khu vực bọn họ chạm mặt trở ngại." và bắt đầu thì thầm khẩn cầu dưới hơi thsinh hoạt ấy.

Đó là lúc tôi nghe thấy các giọng nói ấy.

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Tôi cầm lấy mhình ảnh giấy da mà lại bà K-san bỏ vào tay tôi. Tôi cúi đầu, tuy vậy tôi lại chú ý ra bên phía ngoài. Tôi bắt gặp một cái váy trắng lay cất cánh vào gió. Nó đuổi theo cái xe van. Đó là Hachishakusama. Nó sống bên ngoài hành lang cửa số, dẫu vậy vẫn đuổi kịp với Shop chúng tôi.

Sau đó, đột nhiên nó cúi người xuống, chú ý vào mẫu xe cộ tải.

"Không!" tôi thsống vội vàng.

Người đàn ông ở bên cạnh tôi hét lên: "NHẮM MẮT LẠI!!"

Tôi nhắm mắt ngay lại càng chặt càng giỏi và siết mảnh giấy da thiệt chặt. Sau đó, tiếng gõ gõ bắt đầu... "Tap, Tap, Tap, Tap, Tap…"

Giọng nói mọi khi một to:

“Po… Po… Po… Po… Po… Po… Po…”

Tiếng gõ vào cửa sổ bao quanh công ty chúng tôi. Tất cả những người dân đi chung trên xe pháo hầu hết đơ bản thân với căng thẳng mệt mỏi, cảm giác lo ngại. Họ chẳng thể thấy được Cao 8 Feet với thuộc thiết yếu nghe thấy giọng của nó, tuy thế bọn họ rất có thể nghe giờ đồng hồ gõ vào hành lang cửa số. Bà K-san bắt đầu cầu khẩn, giờ lớn hơn với to hơn nữa cho đến lúc y hệt như hét lên. Trong cái xe van không khí căng thẳng tới cả không chống chịu nổi.

Một lúc sau, tiếng gõ ngừng với các giọng nói này cũng mất tích.

K-san trở lại quan sát Shop chúng tôi với nói, "Tôi nghĩ về tiếng bọn họ vẫn bình yên."

Tất cả những người dân bao bọc tôi phần đa thở phào vơi nhõm. Chiếc xe van tấp vào lề mặt đường với những người lũ ông bước ra phía bên ngoài. Họ đưa tôi vào xe của bố tôi. Mẹ tôi ôm giữ tôi thật chặt, nước mắt dầm dề bên trên má.

Ông với bố tôi cúi chào những người dân lũ ông cùng đi trên tuyến đường. Bà K-san bước tới cửa sổ và bảo tôi giơ chiếc mhình ảnh giấy domain authority mà bà ấy gửi cho tôi ra. lúc tôi mở đôi mắt, tôi thấy nó vẫn Black không còn.

"Bà nghĩ về giờ nhỏ ổn rồi đó." - bà nói. "Nhưng để cho Chắn chắn, thì đề xuất nỗ lực đặc điểm này một lúc." Bà ấy gửi tôi một mhình ảnh giấy domain authority bắt đầu.

Sau kia, Shop chúng tôi đến thẳng sân bay và ông nội thấy công ty chúng tôi bên trên thứ bay bình yên. Khi Cửa Hàng chúng tôi chứa cánh, cha mẹ tôi thnghỉ ngơi phào. Bố tôi bảo rằng hồi đó từng nghe về Cao 8 Feet rồi. hầu hết thời gian trước, nó đã say đắm bạn của tía.

Ông ấy mất tích và ko bao giờ nhìn thấy nữa.

Bố tôi nói rằng nó đang ham mê những người dân không giống với đã sống nhằm nhắc về nó. Tất cả lũ họ sẽ cần ra khỏi Nhật Bản và định cư ngơi nghỉ quốc tế. Họ không bao giờ hoàn toàn có thể trsống về quê nhà.

Nó luôn chọn con nít có tác dụng nàn nhân. Họ nói rằng chính vì trẻ em nhờ vào vào cha mẹ và người thân vào gia đình. Vấn đề này có tác dụng chúng tiện lợi bị đánh lừa rộng khi nó miêu tả giống hệt như phụ huynh chúng.

Bố bảo những người dân bầy ông vào xe cộ là những người dân bao gồm quan hệ nam nữ tiết mủ cùng với tôi, và chính là nguyên nhân chúng ta ngồi xung quanh tôi với tại vì sao ba tôi cùng ông nội ngồi sinh hoạt trước với sau. Tất cả là nhằm lừa Hachishakusama. Phải mất một thời hạn nhằm liên lạc với tất cả người và tập hòa hợp bọn họ lại, vậy buộc phải tôi bắt buộc của nhà xuyên suốt đêm đó.

Bố còn nói rằng hầu như những bức tượng phật bé dại Jizo (phần đa bức tượng phật có ý khiến cho nó bị kẹt) đã trở nên vỡ cùng chính là giải pháp nó chạy trốn.Tôi nổi cả domain authority gà. Tôi vui vị sau cuối cũng về được cho tới nhà.

Những cthị xã đó đã xãy ra rộng 10 năm trước. Tôi không thể gặp mặt lại ông bà kể từ thời điểm kia. Tôi nhỏng cần yếu đứng vững sống giang sơn này. Sau đấy, vài ba tuần tôi lại Hotline điện với rỉ tai với ông bà qua điện thoại.

Qua nhiều năm tháng, tôi từng vậy trường đoản cú mình tmáu phục rằng kia chỉ là một trong những truyền thuyết, rằng hầu như đồ vật sẽ xảy ra chỉ là một trong trò chơi tinch vi. Nhưng đôi lúc, tôi cũng chả chắc hẳn rằng.

Cách phía trên hai năm, ông tôi đang khuất. lúc ông gầy, ông cấm đoán tôi lên thăm với để lại đông đảo lời dặn nghiêm khắc, theo ý ông rằng tôi ko được dự tang lễ của ông. Quá buồn!

Vài ngày trước bà tôi Điện thoại tư vấn. Bà bảo rằng bà được chẩn đoán thù bị ung tlỗi. Bà nhớ tôi quyết liệt cơ mà muốn gặp gỡ tôi lần cuối trước lúc chết thật.

Xem thêm: Ca Sĩ Kỳ Phương Uyên - Nghe Tải Album Kỳ Phương Uyên

"Bà có thể không?" Tôi hỏi "Có an toàn chưa ạ?"

"Đã 10 năm rồi mà", bà bảo. "Chuyện sẽ thọ lắm rồi. Mọi lắp thêm đang quên béng không còn rồi. Cháu béo rồi. Bà chắc chắn vẫn không tồn tại vấn đề gì hết."

"Nhưng... cơ mà... Hachishakusama thì sao?" Tôi hỏi.

Chốc lát sau, đầu bên kia điện thoại thông minh vắng lặng. Sau đó tôi nghe thấy một chất giọng nam trầm nói: